Lòng người là thứ khó đoán nhất.
Hứa Chanh là một người ẩn nhẫn, cậu xem nhẹ đau đớn trên người, mặt vô biểu tình đi theo bọn họ.
Tạ Á Kiệt vẫn luôn chú ý động tĩnh xung quanh.
Bọn họ đi vào chỗ này đã qua một đoạn thời gian rất dài, bốn phía ngoại trừ hang động đều là bóng tối, đến bây giờ cũng chỉ mới tra được một chút manh mối.
Thật hỗn loạn.
Nhưng Tạ Á Kiệt tin rằng, trò chơi sẽ không quăng bọn hắn vào một phó bản chỉ có tử lộ, sinh lộ nhất định đang ở đâu đó, chỉ là hắn chưa tìm ra mà thôi.
Bọn họ như đang đảo quanh tại chỗ, mọi địa phương đi qua đều giống như nhau, nhưng cũng có vài chỗ không giống.
"Dừng lại." Tạ Á Kiệt ở phía trước dừng lại, cẩn thận ngồi xổm xuống.
Hứa Chanh cũng ngồi xổm xuống như họ, dán người lên mặt tường. Sau đó cậu thấy, có một con quái vật đang chậm rãi tới trước mặt họ.
Bọn họ theo bản năng nín thở, Tạ Á Kiệt bịt mũi Lư Phong, hạ thấp thân mình.
Mùi hương khó nghe chậm rãi bay tới, lén hít thở một chút, suýt bị ghê tởm đến ói ra. Nhưng Hứa Chanh không thể nôn, cậu chỉ có thể chịu đựng, dùng tay bịt mũi và miệng.
Thẳng đến khi quái vật chậm rãi tới gần, rồi lướt ngang bọn họ.
Bọn Hứa Chanh mới thấy, thì ra con quái vật này còn kéo theo một người.
Đó là một trong ba người trong hang động hồi trước, khắp người đối phương toàn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866830/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.