Muốn tìm được món đồ bé xíu như thế ở chốn tối đen này không khác mò kim đáy bể là bao. Hứa Chanh hít sâu, trong lòng cầu nguyện.
Nhất Mãn, phù hộ em tìm được bật lửa đi.
Cũng không biết có phải do cầu nguyện có tác dụng hay không, sau khi đi một hồi, dưới chân dẫm phải một vật cứng.
Cậu cúi đầu, dưới chân chẳng phải là một cái bật lửa sao? Cậu ngồi xổm xuống nhặt lên, trong lòng vui mừng khôn xiết. Không ngờ có thể tìm được nhanh như vậy, Nhất Mãn, nhất định là anh đang phù hộ em đúng không? Hứa Chanh vui vẻ xoay người chuẩn bị trở về tìm bọn họ, lại bất ngờ phát hiện một thứ.
Cậu vô tình quét mắt quét đến, nhìn kỹ, hình như là hoa văn. Hứa Chanh mò lại gần xem thử mới thấy rõ đó là một hàng chữ nhỏ.
"Hang sụp, chúng tôi bị nhốt rồi. Chỗ này cũng không thể ở được bao lâu nữa, tôi cảm thấy hít thở không thông."
Hứa Chanh nhăn mày, mấy chữ này chẳng lẽ là do công nhân khi ấy để lại? Lúc sau Hứa Chanh cũng ở chỗ khác tìm được một chút, phát hiện câu từ vẫn y hệt.
Cậu tạm dằn chuyện này xuống đáy lòng, hiện tại cậu cần men theo đường cũ quay lại tìm bọn Tạ Á Kiệt.
Việc Hứa Chanh nhanh chóng trở về khiến mọi người có chút thất vọng, bọn họ cho rằng Hứa Chanh không tìm thấy bật lửa nên mới về nhanh như vậy.
Trong đó biểu tình của người đàn ông kia đặc biệt rõ ràng, có lẽ hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866828/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.