Ánh lửa mong manh thắp sáng phía trước, nhưng phía trước không có lối đi? Chỉ có một mặt tường?
Mọi người ngây ngốc nhìn mặt tường kia, trong lòng tràn đầy thất vọng.
"Không phải lối ra."
Tạ Á Đình rất thất vọng, bọn họ vật lộn lâu như thế, vậy mà chẳng được gì.
Hứa Chanh che miệng ho khan vài tiếng, ánh mắt dán chặt vào mặt tường kia.
"Tôi đi nhìn xem xung quanh." Tạ Á Kiệt đưa bật lửa cho Lư Phong, xoay người rời đi.
Người đàn ông được cứu chạy đến bên người Lư Phong, nơi duy nhất có ánh sáng, hắn lấm la lấm lét nhìn quanh, trên mặt vẫn mang nét sợ hãi như trước.
Tạ Á Kiệt tìm một vòng cũng không tìm được manh mối gì khác, chỉ có một cái hang, nhưng không phải đường thông đến lối ra.
"Mọi người chuẩn bị chút, quay lên lại." Cuối cùng, Tạ Á Kiệt quyết định quay về đường cũ.
Hứa Chanh híp mắt, cậu nghĩ mình bị ảo giác, nhưng khi nhìn kỹ, cậu phát hiện không phải ảo giác.
Ngọn lửa trong tay Lư Phong phất nhẹ.
Ban đầu, cậu tưởng là do động tác hoặc do Lư Phong nói chuyện gây ra, nhưng ngọn lửa cách mũi miệng bọn họ một khoảng, hơn nữa Lư Phong quay đầu về hướng Tạ Á Kiệt, nói cách khác, ngọn lửa phấp phới không phải do Lư Phong làm.
Cậu bảo Lư Phong đưa bật lửa cho mình.
Lư Phong khó hiểu, nhưng vẫn đưa cho cậu.
Hứa Chanh thật cẩn thận giơ bật lửa rồi đi một vòng xung quanh, cậu cẩn thận nhìn hướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866826/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.