Ông ta đột nhiên xuất hiện khiến thần kinh mọi người căng thẳng.
Chúng ta sẽ tạm gọi ông ta là quản gia.
Quản gia giơ ngọn nến tinh xảo, trên mặt treo nụ tươi cười khéo léo, nhưng ánh mắt lại lạnh băng. Ánh nến lập lòe hắt lên mặt ông ta, trông dị thường quỷ dị.
"Ba ngày sau là ngày bá tước phu nhân gả tới, cảm tạ các vị đã đến nơi đây tham dự hôn lễ của ngài bá tước. Trong ba ngày này mọi người có thể tùy ý tham quan lâu đài cổ." Đôi tay mang bao tay trắng nâng lên, quản gia nghiêm túc cảnh báo: "Nhưng có vài giờ, mọi người phải tuân thủ theo quy củ, một: không được vào hôn phòng của ngài bá tước, hai: cấm ngắt phá hoa hồng trong vườn, ba: sau khi trời tối, xin cố gắng không lang thang trong lâu đài cổ. Dựa theo ba điều này, vi phạm tự gánh lấy."
Sau đó quản gia giơ tay, chỉ vào bàn ăn nói: "Chốc nữa sẽ có hầu gái dẫn mọi người về phòng nghỉ ngơi, hiện tại các vị khách quý có thể dùng bữa rồi."
Ông ta nói xong, thân ảnh gây ra tiếng động ngay sau lưng mà thấy mọi người nghe thấy cũng lộ diện. Mười người, vừa đúng mười cô hầu gái đứng chỉnh tề sau lưng bọn họ.
Hầu gái bưng đồ ăn, động tác cứng đờ bày biện đồ ăn. Ánh mắt Hứa Chanh lia đến tay các hầu gái, tái nhợt xanh xao, nhìn không giống tay người sống.
Ở khoảng cách gần, tuy có mùi đồ ăn che giấu, nhưng cậu vẫn ngửi thấy chút mùi hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866824/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.