"Làm sao bây giờ? Chúng ta sẽ chết hết hả?" Có người mới tố chất tâm lý thấp, trong giọng nói tràn đầy sợ hãi.
Trong mười người, có sáu người là người mới.
Người mới chiếm tỉ lệ quá lớn, không biết là tốt hay xấu.
Ông chú râu xồm xoàm không kiên nhẫn rống một tiếng, nắm tóc, ngữ khí tràn ngập cảnh cáo: "Im lặng cho tao, còn muốn sống thì dán miệng nó lại cho tao. Hôm nay mới là ngày đầu tiên mà đã bắt đầu hoảng rồi, mày còn là đàn ông à?"
Người mới kia bị dạy dỗ đến run cả người, ngậm miệng lại.
Hứa Chanh từ trong phòng đi ra, nhìn mọi người, mở miệng nói: "Mọi người có manh mối gì không?"
Hứa Chanh không định mạo hiểm một mình, phó bản này có mười người chơi, chứng tỏ nó hẳn là một phó bản có độ nguy hiểm khá lớn. Vậy nên, biện pháp tốt nhất hiện giờ chính là mọi người cùng bắt tay hợp tác, mới có cơ hội sống sót rời đi.
Nhưng không phải tất cả mọi người đều nghĩ giống Hứa Chanh, đám người mới không dùng được, mà đám người cũ thì không muốn hợp tác với người lạ. Suy cho cùng thì, càng tìm được nhiều manh mối, giá trị nguyện vọng thu được sẽ càng cao hơn.
Hứa Chanh không biết những chuyện này, đây chỉ mới là phó bản thứ ba của cậu, những người gặp được trước đó cũng không có ai vô duyên vô cớ phổ cập thông tin cho cậu. Về phần trò chơi, cậu vẫn đang tự mình thăm dò.
Cho nên khi Hứa Chanh hỏi, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866822/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.