Hứa Chanh nhanh tay lẹ mắt bịt miệng đối phương, nhịn vị tanh ngọt trong cổ họng xuống, ánh mắt nặng nề nhìn đám đồ vật phía dưới đã tỉnh dậy toàn bộ.
Trước mắt Lư Phong tối đen, kính đi đêm của gã đã bị Hứa Chanh lấy đi, hiện giờ cái gì cũng không nhìn thấy, cảm giác người bịt miệng mình cũng không phải người quen, gã theo bản năng trở tay chuẩn bị vặn gãy cái tay kia.
Cũng may Tạ Á Đình thấy gã tỉnh lại, đỡ gã dựa vào vách tường.
Tạ Á Đình ở đây, vậy chứng tỏ người kia không phải kẻ địch.
Lư Phong thả lỏng tay.
"Giờ nên làm gì đây, không có tin tức gì của anh." Tạ Á Đình nức nở, nhỏ giọng nói với Lư Phong.
"Sao lại thế này?"
Lư Phong biết nơi này nguy hiểm, nói chuyện với Tạ Á Đình cũng nhỏ nhẹ. Gã không nhìn thấy, nên không biết tình huống, nhưng Hứa Chanh và Tạ Á Đình đều thấy được.
Đám vật dưới kia bắt đầu nháo lên.
"Suỵt!"
Hứa Chanh bảo bọn họ im lặng, còn cậu thì nằm sấp nhìn xuống dưới.
Đài đá rất dày, nhìn như vậy căn bản chẳng nhìn thấy gì phía dưới. Vì thế cậu trở mình, gần như nửa người trên đều lơ lửng trong không trung, vừa vặn có thể nhìn được khung cảnh phía dưới.
Hứa Chanh giương mắt, suýt dọa bản thân bay màu. Cậu đúng là xui quá mà, xém chạm mặt với thứ kia, suýt nữa là mặt dán mặt với nó rồi, làm Hứa Chanh gớm muốn ói.
Hứa Chanh nhịn không hét, cả người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866832/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.