Thanh âm nữ quỷ bi thương, tựa như có muôn vàn ai oán.
Nơi nàng ở sau khi được gả đến thôn Tiểu Hà chính là gian nhà này, cũng chính tại đây, nàng bị tóm ra ngoài. Dù oán khí của nàng nồng đậm, nhưng không hề tổn thương Hứa Chanh, chỉ thấp giọng khóc thút thít.
Có vẻ như Hứa Chanh cũng đang suy đoán, nhất thời không nói gì.
Hàn Tiếu đứng ở cửa, lén lút kêu Hứa Chanh.
Hứa Chanh không biết mình đi ra ngoài có chọc giận nữ quỷ hay không, nên chỉ nhích đến gần cửa, hỏi Hàn Tiếu có chuyện gì.
Hàn Tiếu lén lút dò xét nhìn nữ quỷ, sau đó thấp giọng hỏi Hứa Chanh: "Sao anh vừa ra ngoài một chuyến liền đem boss phó bản về vậy? Tô Thành kêu em lại đây hỏi anh, tiếp theo chúng ta phải làm gì?"
Trong phó bản này, Hứa Chanh vẫn luôn không tìm được cách kích phát nhiệm vụ phụ, cậu cũng rất sốt ruột. Vốn cho rằng manh mối của nhiệm vụ phụ nằm trên người nữ quỷ, ai ngờ cậu giúp nữ quỷ trở lại thôn Tiểu Hà nhưng cũng không thành công kích phát.
Bất quá, vừa rồi cậu đã thu được một manh mối cực kỳ quan trọng, vì thế cậu nói với Hàn Tiếu: "Lát nữa cậu nói với Tô Thành, kêu anh ta mặc kệ thế nào, sau khi trời sáng thì lôi trưởng thôn trưởng vào đây."
"Hả?"
Hàn Tiếu sửng sốt, không rõ Hứa Chanh sao lại muốn làm vậy, nhưng nhóc không hỏi nhiều, lão đại làm việc khẳng định có lý do của lão đại. Cậu nhóc vâng lời, xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866782/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.