Nói chính xác là đối với đối phương không có cảm giác, có lẽ không thể nào cho đối phương bất kỳ lời hứa hẹn nào cả, coi như là lạnh lùng cự tuyệt, bóp chết hi vọng từ trong nôi, cũng so với việc giả vờ mập mờ đến cuối cùng không mang đến được gì cho đối phương còn tốt hơn.
Ít nhất, người trước bị thương chỉ một thời gian rất nhanh sẽ khôi phục, mà người sau nhất định sẽ thương tổn đến tận xương.
Trần Vũ Tịch không nói gì, lúc này cô thừa nhận, Ngô Duẫn Kỳ trực tiếp cự tuyệt, nếu so với cái cô nói làm bộ xem ra đối với Ngô Kỳ lại càng tốt.
Ngô Duẫn Kỳ rất biết rõ Ngô Kỳ có ấn tượng tốt với anh, cho nên anh mới cố ý lạnh lùng, Trần Vũ Tịch càng nghĩ càng cảm thấy là mình quá ngây thơ, xoay mặt tránh đi ánh mắt của Ngô Duẫn Kỳ, lúc này khóe miệng anh hiện lên ý cười nhạt, giống như đang cười nhạo cô làm cho cô không ngốc đầu lên được khi ở trước mặt anh.
Loại cảm giác này rất khác so với lúc ở chung một chỗ với Ngạo Dạ Phong, nếu như đối phương là Ngạo Dạ Phong, dù cô phạm sai lầm, thậm chí là cô tình gây sự, cô sẽ chặn đầu anh ta mắng một trận, không thì hai người so chiêu.
Nhưng ở trước mặt Ngô Duẫn Kỳ, cô lại cảm giác mình là một người vô cùng yếu đuối.
Sau đó hai người không nói chuyện nữa, Ngô Duẫn Kỳ đưa Trần Vũ Tịch về nhà họ Ngạo sau đó lái xe rời đi.
Một thời gian dài, Trần Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554217/quyen-3-chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.