Ngô Duẫn Kỳ lại nở nụ cười: "Cô chính là cháu dâu tương tai của tập đoàn Ngạo thị, nếu nói có tiền thì nhà họ Ngạo mới thật sự là có tiền."
"Nhưng bây giờ vẫn chưa phải, không phải sao!" Trong lòng Trần Vũ Tịch rất cố gắng kiềm chế mới để cho bản thân mình khôi phục lại dáng vẻ tự nhiên, xoay người nhìn anh, mỉm cười và làm ra dáng vẻ như rất có hứng thú.
"Vậy cũng tốt!" Ngô Duẫn Kỳ dập tắt tàn thuốc: "Theo tôi tới đây!"
Vũ Tịch đi theo Ngô Duẫn Kỳ tham quan một vòng ngôi biệt thự, cho đến lúc hai người trở lại phòng khách thì trong đầu Vũ Tịch đã nhớ kỹ cấu trúc cơ bản của ngôi biệt thự, còn có phòng ngủ và phòng sách của Ngô Duẫn Kỳ, dĩ nhiên phòng sách cô đã đến rồi, nhưng còn phòng ngủ thì Ngô Duẫn Kỳ không cho cô vào.
Anh ta nói phòng ngủ của anh ta chỉ có hai loại người có thể đi vào, một là người quét dọn phòng, loại còn lại chính là. . . . . . Anh nhìn Vũ Tịch khẽ mỉm cười, không nói ra đáp án.
Chẳng qua chỉ là đi tham quan thôi cho nên cô không ngại.
Lúc xuống lầu, di động trên người Ngô Duẫn Kỳ vang lên, anh bắt máy: "Chuyện gì?"
"Vậy sao, ra tay rất nhanh, công ty bên kia như thế nào? Tốt, tiếp tục, tạm thời không cần để ý anh ta, tôi muốn biết 24h anh ta làm những việc gì, ừ. . . . . ."
Vũ Tịch không tiếp tục nghe anh gọi điện thoại, xoay người đi xuống dưới lầu.
Nhìn bóng lưng Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554216/quyen-3-chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.