Trần Vũ Tịch đứng tại chỗ nhìn cô gái đó từ từ đi về phía mình, dáng người của cô gái đó cũng không xinh đẹp, nhưng nếu nhìn kỹ thì đôi mắt cực kỳ giống Ngô Duẫn Kỳ, thậm chí còn sắc bén hơn so với Ngô Duẫn Kỳ.
Ánh mắt của cô ta giống như là muốn soi mói cô nhìn thấu cô mới thôi.
Cô ta dừng lại trên bậc thật, thật may là trí nhớ của cô không tệ, vẫn còn nhớ cô gái nhỏ này đã đến đây lúc trước.
"Ngô Duẫn Kỳ không có ở nhà!" Cô ta phất lờ nói, trong ánh mắt chứa chút bực mình, nửa câu còn lại không kiêng dè nói thẳng với Trần Vũ Tịch “Anh ta không ở nhà, bây giờ cô có thể cút đi rồi!”
Trần Vũ Tịch chỉ gượng gào cười nhạt, cô biết mình rất không được chào đón khi đến đây.
"Đây là con chó của ngài Ngô, tôi chỉ đem nó đến đây đưa cho anh ấy."
Cô gái kia nhếch mày lên liếc mắt nhìn con chó đứng bên cạnh.
"Oh, nó gọi là năm ngàn vạn do tôi và ngài Ngô cùng nhau đặt tên." Trần Vũ Tịch cố gắng nở nụ cười vô hại, giống như lúc này cô biểu hiện chỉ số thông minh càng thấp mới không bị người ta chặn ngoài cửa không cho vào.
Cô ta do dự một chút: "Cô chờ một chút!" Sau đó xoay người rời đi.
Nhìn cô ta đứng cách đó không xa lấy điện thoại di động ra, Trần Vũ Tịch biết cô ta đang muốn gọi điện báo với Ngô Duẫn Kỳ, sau khi xác định Trần Vũ Tịch nói không sai, cô ta lại không nhịn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554218/quyen-3-chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.