- Vậy thì sao, anh ta với cha cậu đều là bạn làm ăn hợp tác buôn bán,đến nhà của cậu là rất bình thường mà! - Vũ Tịch miễn cưỡng nói, tầm mắt ời khỏi màn hình, ngửa đầu tựa vào bên giường, nhìn chằm chằm ra ngoàicửa sổ, trong đầu lóe lên khuôn mặt mờ ảo không rõ ràng của Ngô Duẫn Kỳ.
- Chính xác là như vậy, cho nên anh ấy sẽ thường xuyên đến nhà tớ, nhưng không phải tớ muốn nói chuyện này.
- Vậy là cái gì?
- Là. . . . . . Vũ Tịch, tớ cảm thấy tớ thích anh ấy. - Ngô Kỳ ngạingùng nửa ngày rốt cuộc nói ra suy nghĩ của mình với, Trần Vũ Tịch lẳnglặng nhìn chăm chú ngoài cửa sổ, khóe miệng nâng lên một nụ cười nhạt.Thật ra thì tình cảm Ngô Kỳ đối với Ngô Duẫn Kỳ cô đã sớm đã nhận ra,chẳng qua cô gái nhỏ này nhận ra quá muộn, nhưng bây giờ cô ấy nói cáinày với cô, cô nên nói gì đây?
Là nên kinh ngạc hét to một tiếng, sau đó bát quái với cô ấy, hỏi một vài chuyện xảy ra giữa bọn họ?
Hay là khích lệ Ngô Kỳ, thích đi, thích đi, anh ta là đại soái ca, còn là đức vua kim cương chân chính?
Cũng không thể nói cho cô ấy biết, Ngô Duẫn Kỳ rất có thể là xã hội đen, anh ta rất nguy hiểm, cô ấy không thể đến gần anh ta, Ngô Kỳ nhất địnhsẽ nói: “Cậu đóng phim!”
Cuối cùng Trần Vũ Tịch cái gì cũng không, chỉ đơn giản oh một tiếng:
- Thích thì cứ thích!
- Tớ là nghiêm túc, so với trước kia không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554210/quyen-3-chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.