Phải biết, trong khoảng thời gian này anh bị Năm Ngàn Vạn hành hạ thành cái dạng gì rồi. Anh còn dám chọc Trần Vũ Tịch, đó là bà cô, anh không thể chọc vào.
Sau khi Trần Vũ Tịch lên lầu, không lập tức trở về căn phòng, mà đứng ở cửa một hồi nghe động tĩnh ở lầu dưới. Chắc chắn bọn họ không làm gì mới đẩy cửa đi vào. Bây giờ mỗi lần Trần Vũ Tịch một mình ở trong phòng đều không quên dắt theo Năm Ngàn Vạn bên người.
Cô luôn ngồi dưới đất, dựa vào cạnh giường, sau đó để Năm Ngàn Vạn canh giữ ở cửa. Mỗi khi cô lấy ra laptop, cửa phòng sẽ luôn là khóa trái. Như vậy cô mới có thể an tâm.
Cái laptop này là mấy ngày trước cô dùng ba ngàn đồng duy nhất của mình mua, mặc dù tính năng không phải tốt nhất, nhưng dùng xem như không tệ.
Bình thường lúc cô không có ở nhà đều sẽ đặt máy tính trong một cái hộp để dưới giường, nếu như không phải cố ý đi lục tìm cái hộp đó, hoàn toàn không thể nhìn ra nơi đó là cái gì, hơn nữa dưới giường chỉ có một chút khe hở nhỏ.
Vừa khéo có thể để cái hộp xuống đó. Bình thường người của nhà họ Ngạo rất ít khi đến phòng cô, ngay cả Ngạo Dạ Phong cũng chẳng tới phòng của cô được mấy lần, cho nên sẽ không dễ có người nhận thấy được.
Cô từ từ mở máy lên, nhấn nút mở rồi xem, sau đó thở phào nhẹ nhõm thật dài. Hôm nay thật sự làm cô mệt muốn chết rồi, nhưng vẫn còn có mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554209/quyen-3-chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.