Trở lại Ngạo gia, Trần Vũ Tịch đi thẳng lên lầu. Năm NgànVạn đều đi sát sau lưng cô, Trần Vũ Tịch thả túi trên người xuống bàn, Năm Ngàn Vạn đã đi tới bên chân của cô cọ vào cô. Trần Vũ Tịch ngồi xổm xuống xoa đầu Năm Ngàn Vạn:
- Soái ca, nhớ tao sao? - Sau đó cười một tiếng, đứng dậy đi tới khóa kỹ cửa lại, rồi lại vòng trở về.
Lấy cái túi giấy kia ra, ào ào một tiếng tất cả đồ vật trong đó đều rớt xuống giường.
Hai mươi camera mini, một dụng cụ kết nối còn có cả máy nhận tín hiệu vân vân. Những thứ này đều là thiết bị quân dụng, không mua được ngoài thị trường, tính năng cực tốt. Mặt Trần Vũ Tịch không chút thay đổi, dùng tay từ từ đếm những thứ đó.
Năm Ngàn Vạn bò tới bên giường nhìn chằm chằm tay của cô, thỉnh thoảng còn muốn dùng đầu lưỡi liếm những thứ đó. tlruyện được clập nlhật nhật clhương mới nhanh nhất ở. Sau khi Trần Vũ Tịch đếm xong, ôm lấy Năm Ngàn Vạn ngồi xuống đất, trong lòng không khỏi có chút mất mác:
- Nếu Ngạo Dạ Phong và Ngô Duẫn Kỳ bọn họ không có quan hệ với tổ chức Bò Cạp Đen thì thật tốt!
Ngay sau đó lại khổ cười một tiếng:
- Nếu không có quan hệ, tao cũng sẽ không xuất hiện ở chỗ này đúng không. - Trần Vũ Tịch rời khỏi Năm Ngàn Vạn, lấy tay nhẹ nhàng xoa đầu của nó, đầu của mình tựa vào bên giường, mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.
Không biết đã trải qua bao lâu, Trần Vũ Tịch nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554208/quyen-3-chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.