- Vừa hay tớ cũng muốn đến nhà anh ấy xem một chút, không phải cậu mớivừa nói tớ không biết anh ấy là người thế nào, tớ quyết định đến gần anh ấy hiểu biết về anh ấy, như vậy không phải là có thêm không gian đểphát triển hơn rồi sao!
Trần Vũ Tịch ngăn cản đến khóe miệng, nghe Ngô Kỳ nói như vậy, lại nuốt xuống:
- Như vậy được sao?
- Yên tâm đi, không thành vấn đề! Rốt cuộc muốn hay không muốn đi với tớ đây?
Trần Vũ Tịch dừng một chút, sau đó nói:
- Dù sao chủ nhật cũng không có chuyện, đi thì đi thôi.
Vừa lúc đó, Năm Ngàn Vạn bên cạnh Trần Vũ Tịch đột nhiên đứng lên, đi ra cửa, Vũ Tịch ngẩn ra:
- Trước tiên cứ như vậy đi, ngày mai tớ gọi điện thoại cho cậu, được rồi tớ muốn cúp máy, bái bai!
Trần Vũ Tịch vội vàng cúp điện thoại, đem cất máy tính, bỏ vào trong hộp nhét xuống dưới giường, mới vừa làm xong tất cả động tác liền nghe được tiếng gõ ngoài cửa.
- Vũ Tịch, em đã ngủ chưa?
Là Ngạo Dạ Phong, Trần Vũ Tịch đi tới mở cửa:
- Sao vậy?
- Thím Lưu chuẩn bị chút món điểm tâm ngọt, hỏi em có ăn hay không. -Ngạo Dạ Phong nhìn Năm Ngàn Vạn bày cái đuôi về phía mình, nhíu mày mộtcái, vậy nên anh mới không trực tiếp đẩy cửa, cũng bởi vì anh biết NămNgàn Vạn ở trong phòng.
- Oh, không ăn, hơi mệt, muốn ngủ, mọi người ăn đi! - Vũ Tịch nhìn NgạoDạ Phong khẽ mỉm cười, đang chuẩn bị đóng cửa, đột nhiên tay hạ xuống,đợi lúc cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554211/quyen-3-chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.