- Ai cho em đem chó về nhà mau đem ra ngoài.
Trần Vũ Tịch gãi gãi đầu, nén cười, ung dung dắt Năm Ngàn Vạn đi vào trong phòng, Ngạo Dạ Phong lùi lại nhiều lần. Trần Vũ Tịch cố nén để không cười to ra ngoài. Vẻ ngấm ngầm với ánh mắt cô đã nói cho Ngạo Dạ Phong, là cô cố ý, cố ý làm như thế.
Ông cụ Ngạo ở dưới lầu nghe thấy tiếng rống giận dữ của Ngạo Dạ Phong, nếu đổi lại là người khác, đoán chừng đã sớm bị Ngạo Dạ Phong quăng từ trên lầu xuống, nhưng là Trần Vũ Tịch lại an toàn nán lại rất lâu trong phòng.
- Lão... lão gia, mặc kệ được không? - Thím Lưu đi tới trước mặt ông cụ Ngạo lần nữa, có chút lo lắng hỏi. Có điều lần này không phải bà lo lắng Trần Vũ Tịch sẽ bị Ngạo Dạ Phong làm gì, mà là lo lắng Trần Vũ Tịch sẽ làm gì Ngạo Dạ Phong.
Đến bây giờ bà mới hiểu được, khắc tinh của cậu chủ chính là Trần Vũ Tịch.
Từ đó, chỉ cần Trần Vũ Tịch có thời gian, sẽ mang theo Năm Ngàn Vạn qua lại mấy vòng bên người Ngạo Dạ Phong.
Đôi khi Ngạo Dạ Phong muốn báo thù, trêu cợt Vũ Tịch, bao giờ cũng bận tâm Năm Ngàn Vạn bên cạnh cô. Năm Ngàn Vạn gần như là được cô mang theo 24h. Cũng chính vì như vậy, Trần Vũ Tịch càng thêm thương yêu Năm Ngàn Vạn, có đồ ăn ngon gì cũng đều cho nó, thậm chí còn mua quần áo, mắt kiếng, mũ cho nó.
Bộ dạng hoàn toàn như vệ sĩ, mỗi lần man theo Năm Ngàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554201/quyen-3-chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.