Từ một nhỏ trong ngăn kéo tận cùng bên trong tủ quần áo, lấy ra một cái hộp nhỏ, Ngạo Dạ Phong ngồi xuống đất, trên mặt không có bất kỳ cảm xúc gì, nếu có thể anh hi vọng mình vĩnh viễn không cần mở cái hộp này.
Nhưng hiện tại xem ra có người công khai khiêu khích anh, anh không thể cứ như vậy ngồi chờ chết.
Trong hộp không có thứ gì, chỉ có một sổ ghi chép từng chuỗi số điện thoại di động lạ. Ngạo Dạ Phong lấy quyển sổ đó, mở ra, những cái tên quen thuộc mà cũng cảm thấy xa lạ đập vào tầm mắt. Mười mấy năm rồi, đến bây giờ anh đã hoàn toàn không nhớ nổi dáng vẻ những người được ghi chép trong quyển sổ này.
Sau khi lấy ra, cơ thể hướng dịch chuyển ra sau, tựa vào cạnh giường. Sau một hồi lật xem qua loa, lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số trong đó.
Trí nhớ theo từng tiếng tích trong điện thoại truyền tới, bay trở về mười mấy năm trước.
Khi đó anh mới mười tuổi, giống như tất cả bé trai, ở trong mắt bọn họ, có chút nổi loại với ba, cũng có sùng kính với ba, trong mắt anh ba chính là một anh hùng không gì không làm được.
Mẹ dịu dàng như nước, Ngạo Dạ Phong được di truyền tất cả các ưu điểm trên người mẹ, nhất là đôi mắt đẹp.
Ba luôn cười vuốt đầu anh nói, sinh ra anh như con gái, nhưng từ trong ánh mắt của ba, Ngạo Dạ Phong có thể nhìn ra hy vọng và cưng chiều ông đối với mình.
Anh muốn cái gì có cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554202/quyen-3-chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.