Nhìn bộ dạng Ngô Kỳ, xem ra ấn tượng đối với người đàn ông kia rất tốt, hơn nữa anh ta đã cứu các cô một lần.
Nhưng Ngô Kỳ không biết, sau khuôn mặt cười đẹp trai đó là dáng vẻ thật sự như thế nào. Nhớ tới chuyện đã xảy ra ngày đó, trong lòng Trần Vũ Tịch kinh sợ, không biết vì sao không khỏi có một loại cảm giác sợ hãi đối với người đàn ông kia.
Trần Vũ Tịch bị Ngô Kỳ kiên quyết lôi xuống lầu:
- Ba mẹ của tớ cũng muốn gặp cậu, tớ rất ít khi đưa bạn học về nhà, họ cũng muốn nhìn một chút.
- Có cái gì tốt chứ, không phải tớ cũng giống cậu sao! - Trần Vũ Tịch nhíu mày, bất đắc dĩ đi theo Ngô Kỳ ra ngoài.
Nhưng khi mới vừa đi tới đầu cầu thang, thấy đôi mắt sắc bén thâm sâu của Ngô Duẫn Kỳ đang nhìn mình chằm chằm, nhất thời hít một hơi khí lạnh, xoay người trốn ra sau khúc quanh của tầng lầu.
Ngô Kỳ nhìn cô càng kỳ quái hơn:
- Cậu làm sao vậy? Sao lại có dáng vẻ sợ hãi như thế, người nhà tớ làm cậu sợ?
- Không, không phải vậy! Cái đó. . . . . . cậu xuống trước đi, tớ sửa sang lại quần áo một chút rồi xuống ngay. - Trần Vũ Tịch căng thẳng nói.
Ngô Kỳ liếc mắt nhìn Trần Vũ Tịch:
- Vậy cũng được, cậu nhanh lên một chút rồi xuống, tớ giới thiệu anh ấy cho cậu biết, phải đối diện nói tiếng cảm ơn đấy. - Nói xong Ngô Kỳ cười hì hì xoay người chạy xuống lầu, Trần Vũ Tịch núp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554170/quyen-3-chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.