"Minh.. Minh... Đừng bỏ em! Xin anh... Đừng bỏ em"
Trên một bãi biển, gió thổi man mác, tung bay chiếc váy trắng tinh khôi của cô gái. Ánh nắng nhè nhẹ phả lên gương mặt xinh đẹp của cô, tô đậm thêm những giọt nước mắt long lanh mặn chát kéo dài trên khuôn mặt.
Đứng đối diện với cô, người đàn ông bị cô gái nắm lấy bàn tay to lớn cứ vậy lạnh lùng không thèm quay đầu nhìn về phía sau, ánh mắt vẫn hướng về phía một người con gái khác đang đứng:
"Thiên Thiên, cô ấy đã trở về rồi, tôi trả lại tự do cho cô"
Dương Thế Minh hất tay cô ra, đôi chân sải bước về phía trước, chỉ để lại một mình cô chơi vơi giữa bãi cát mênh mông rộng lớn.
Cô kiệt sức gục ngã trên nền cát, đôi mắt nhuốm lên một màu đau thương nhìn theo hai người đang nắm tay nhau bước dần về nơi xa...
Nơi ấy, là thiên đường...
Một nơi có anh, nhưng không có cô...
"A"
Thiên Thiên giật mình tỉnh dậy, mồ hôi làm ướt hết mái tóc mềm mượt. Cô lại như vậy, lại tiếp tục mơ thấy ác mộng nữa rồi.
Từ sau vụ hoả hoạn đó, cô lúc nào khi đêm về cũng bị giấc mộng này ám ảnh. Sau mỗi lần như thế, cô lại sợ hãi chạy đến tìm anh, nắm chặt lấy tay anh để cảm nhận được hơi thở ấm áp quen thuộc.
Bước chân lững thững, nhẹ nhàng đi trên đất, cả người cô run rẩy loạng choạng bước đi, mỗi bước lại như ngàn mảnh vỡ cản đường, đâm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146932/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.