"Minh... Minh... Minh... "
Thiên Thiên giật mình ngồi bật dậy, trên khuôn mặt là đầm đìa nước mắt, ánh mắt vô hồn nhìn không ra cảm xúc.
Cô nhớ có hoả hoạn.
Đúng! Là hoả hoạn!
Anh bị thương rất nặng, cả người anh đều là màu máu đỏ tươi!
Anh đâu rồi? Cô hoảng hốt đưa mắt tìm kiếm xung quanh, ngoài sự lạnh lẽo cũng chỉ là một mình cô cô độc.
"Minh... Minh... "
Thiên Thiên giật mọi dây rợ rườm rà ra khỏi cơ thể mình, bàn chân vô thức cứ thế đi về phía trước. Cô phải tìm anh! Ngộ nhỡ không thấy cô, anh sẽ buồn.
Trước mắt cô nhoè đi bởi một làn sương mỏng, toàn thân choáng váng ngả nghiêng không có trọng lực mà bổ nhào về phía trước.
"Thiên nhi"
Thiên Kỳ vội chạy lại đỡ lấy cô, ánh mắt không che giấu nổi sự xót xa cùng bi thương. Cô đau lòng như vậy, thẫn thờ như vậy không phải vì anh!
Anh chỉ đi ra ngoài mua một chút hoa quả cho cô, như thế nào khi trở về đã lại thấy cô khổ sở như vậy?
"Thiên nhi, em vẫn còn chưa khoẻ, mau nghỉ ngơi cho tốt"
Anh dìu cô đứng dậy, cô lại cật lực hất tay anh ra. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mu bàn tay anh lại trở nên lạnh buốt như những bông tuyết mùa đông.
Anh lạnh, lạnh cả tâm hồn lẫn thể xác. Hơi ấm mà anh ao ước, có lẽ không bao giờ trở lại như ngày xưa nữa rồi.
"Thiên Kỳ ca ca, Minh đâu? Minh đâu rồi? Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146930/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.