Mưa...
Trời lại đổ những cơn mưa lớn, mưa tầm tã hắt lên ô cửa sổ.
Thiên Thiên để mặc cho những hạt mưa nặng trĩu làm ướt hết khuôn mặt, ánh mắt nhìn ra thế giới rộng lớn ngoài kia, trống rỗng, vô hồn, còn có cả khát khao.
Cô khát khao tự do, khát khao được thỏa sức bay lượn trên bầu trời. Cô nguyện sống một cuộc sống thiếu thốn vất vả nhưng hạnh phúc, như vậy còn tốt hơn con chim nhỏ bé bị nhốt trong chiếc lồng vàng, mãi mãi chỉ có thể nhìn ngắm thế giới bên ngoài nhưng không thể chạm tay tới. Cô nguyện mình là đứa trẻ nhỏ sống lang thang nay đây mai đó nhưng vẫn vô tư, hồn nhiên chứ không phải chịu sự ràng buộc của bất kì ai.
Ước mơ đó, nhỏ bé, giản dị, nhưng có lẽ suốt cuộc đời này, cô sẽ chẳng bao giờ có thể thực hiện được nó, chẳng bao giờ chạm được đến cánh cổng thiên đường mà cô vẫn luôn hướng về.
Dương Thế Minh dựa lưng vào cửa, lặng yên nhìn cô như một cái xác vô hồn, trái tim không khỏi nhói lên một cái.
Lẽ nào những điều anh làm đều là sai?
Không! Anh không sai! Trước giờ những gì anh làm đều không sai! Anh bắt nhốt cô như vậy, vừa có thể trả thù cô, vừa để cô mãi mãi không rời xa anh. Anh không sai!
Bước đến gần cô, bàn tay anh khẽ vuốt ve những vết bầm tím đáng sợ trên cơ thể nhỏ bé, đáy mắt thoáng hiện sự đau lòng.
Thiên Thiên vẫn nằm im bất động, mắt luôn hướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146911/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.