Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu xuống ô cửa sổ, làn gió nhẹ thổi tung bay tấm rèm cửa màu lam nhạt, chiếu lên gương mặt xinh đẹp tựa như thiên sứ.
Thiên Thiên khẽ nhíu nhíu mày thức giấc, vươn tay ra che đi ánh nắng. Ngạc nhiên nhìn lên tay mình, không còn chiếc còng bạc đáng sợ kia nữa. Đôi môi nhợt nhạt khẽ gợi lên nụ cười yếu ớt.
Mắt đảo quanh căn phòng một lượt, cô lại bất động nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh mình, hơi thở vẫn đều đều, đôi lông mày nhăn lại khó chịu.
Từ từ đưa tay chạm nhẹ trên khuôn mặt đẹp như tượng tạc, khẽ vuốt ve đầu lông mày cho anh bớt đi sự khó chịu, nước mắt trong hốc mắt cô lại đảo quanh.
Cô muốn nhìn ngắm thật kĩ gương mặt này, gương mặt đã khắc sâu vào lòng cô, gương mặt mà mỗi khi cô nghĩ tới đều cảm thấy trái tim đau đớn.
Cô biết, đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng mà hai người có thể ở cạnh nhau êm đềm như vậy. Giữa hai người, lúc nào cũng vậy, luôn luôn tồn tại một khoảng cách rất xa, một bức tường vững chãi. Anh là bầu trời, cô là mặt đất. Anh là mặt trời, cô lại là mặt trăng.
Cách xa nhau như vậy, đến khi nào mới có thể được gió đưa hai người đến với nhau?
Gió càng thổi, lỗ hổng giữa hai người càng lớn. Muốn bước tới hạnh phúc, người kia sẽ phải cố gắng chống lại sức mạnh của gió. Anh sẽ không bao giờ làm vậy, còn cô thì lại quá mệt mỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146913/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.