Màn đêm dần dần bao trùm cả thành phố náo nhiệt, che đi ánh nắng ấm áp của mặt trời, thay vào đó là những cơn gió se lạnh vào cuối thu.
Tập đoàn Dương Thị.
Dương Thế Minh đung đưa ly rượu đỏ sánh, ánh mắt thất thần nhìn vào màu sắc rực rỡ của cảnh đêm.
Môi mỏng khẽ nhấp một ngụm rượu, rồi lại tức giận đập tan cái ly khiến những mảnh vỡ bắn tung tóe trên sàn.
Nhớ lại lời Trần Cảnh Đường chất vấn anh, đôi mắt nâu đỏ bỗng chốc nhuốm đầy một màu máu.
Không có tư cách để ở bên cạnh Thiên Thiên? Sai rồi! Chính cô ta mới là người không có đủ tư cách!
Triệu Thiên Thiên? Bàn tay anh vô thức nắm chặt lại. Cô ta cũng thật là quá giỏi phải không? Ngay cả đến Bảo Khánh cũng một bộ dạng ủng hộ cô ta, coi cô ta là tất cả. Anh không hiểu, sống trong cái vỏ bọc giả tạo đó lâu như vậy, tại sao cô vẫn có thể nhẫn nhịn mà không bộc lộ tính thối rữa dơ bẩn của bản thân mình?
Cô đau lòng vì anh, anh tin tưởng. Nhưng nói không có dã tâm, đánh chết anh cũng sẽ không tin!
Đưa tay cầm lên bức ảnh của người vợ cũ, anh chua xót mà nhìn ngắm nụ cười ngây thơ thánh thiện của cô, tưởng chừng như một nàng tiên không dính chút bụi bẩn nào ở trên đời.
Nguyệt nhi, em nhất định phải giúp anh tìm ra chứng cứ quan trọng nhất. Anh nhất định sẽ không để em thất vọng!
Nhìn ra bầu trời u tối không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146909/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.