Sáng hôm sau, ánh mặt trời nhô lên cao sưởi ấm cho cả thành phố Y. Những ánh nắng chan hòa phủ lên tầng tầng lớp lớp cảnh vật, chiếu lên bóng dáng gầy gò đang nằm bất động dưới đất.
Thiên Thiên nằm đó, toàn thân dính đầy bùn đất ướt át. Mái tóc óng mượt ngày nào giờ dính bết lại, toàn thân lạnh ngắt không một hơi ấm. Trông cô vô cùng chật vật và đáng thương.
Dương Thế Minh đứng trên tầng thượng nhìn xuống bóng dáng bé nhỏ, trong tim đau nhói như có hàng ngàn vết dao cắt, như muối chà xát vào ruột gan.
"Minh, anh nhìn xem, Thiên Thiên cô ta thật thảm hại. Nhìn cô ta, em liền liên tưởng đến một con ăn xin áo quần bẩn thỉu"
Lâm Ngọc Lan khoa chân múa tay mà cười khanh khách. Đây là Dương Thế Minh đòi lại công đạo cho cô có phải không?
Tối qua rõ ràng còn hùng hổ uy hiếp cô, nhưng hiện tại thì sao? Một con nhỏ thấp kém, quê mùa như nó thì có thể làm gì được cô?
Cô muốn có tiền liền là có tiền, nhưng Thiên Thiên lại phải dè dặt tiết kiệm từng xu. Cô muốn có Dương Thế Minh trong tay liền là có, nhưng cô ta lại chẳng bao giờ chạm được lên thân phận cao quý của anh. Đó chính là sự khác biệt giữa phượng hoàng và cóc ghẻ!
Nhưng Lâm Ngọc Lan không biết, từ cóc ghẻ lên phượng hoàng thì rất khó, còn từ phượng hoàng mất đi tất cả thì chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nghe lời cô ta nói, Mặt Dương Thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146907/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.