Thiên Thiên nhíu nhíu mi, không nhanh không chậm mở miệng, giọng lạnh nhạt:
"Vào thẳng vấn đề chính luôn đi, tôi không thích vòng vo"
Bốp...
" Con khốn, mày nghĩ mình được giáo sư Trần để ý là liền khinh thường tụi này à?"
Thiên Thiên một bên ôm má đã bỏng rát, một bên nhìn chằm chằm vào bàn tay của nữ sinh đã đánh cô.
"Đánh xong rồi?"
"..."
Đám nữ sinh kia sửng sốt. Một cái bạt tai như vậy, cô cư nhiên lại không hề rơi lấy một giọt nước mắt!
Đủ bản lĩnh!
Nhưng như vậy thì sao? Cũng chỉ là một đứa nữ sinh ngu ngốc, họ mới không sợ!
"Không nói? Mấy người bị câm hết sao? Hay là không còn chuyện gì để nói?"
Thiên Thiên nhanh chóng bước qua đám nữ sinh, đôi lông mày không tự chủ mà cau lại. Đám nữ sinh này, thật đúng là phiền phức. Cũng không phải là tiểu thuyết ngôn tình, họ hồ nháo cái gì?
Làm đủ mọi việc như vậy để nhận lấy cái nhìn của vị soái ca?Hừ, đủ xem thường!
"Mày đứng lại đó! Tao chưa nói hết mà mày có gan dám đi sao?"
Đám nữ sinh kia nhao nhao gọi cô lại, còn không quên dí tay thật mạnh vào đầu cô, đứng khoanh tay thành một vòng chặn đường cô.
"Các người là gì mà cản tôi chứ?"
"Cái gì?"
Khóe môi Thiên Thiên vẽ lên nụ cười đúng tiêu chuẩn, nhưng trong giọng nói không mang theo độ ấm lại thể hiện rõ sự xem thường cùng chế giễu:
"Các người nghĩ mình là ai? Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146888/chuong-39-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.