Thiên Thiên ngã xuống, đám nữ sinh kia vì hoảng sợ mà quay đầu bỏ chạy.
Bỏ lại mình cô...
Cô cứ như vậy, lặng yên nằm đó. Hốc mắt không tự chủ được mà rơi rơi những giọt lệ.
Lúc nào cũng vậy, cô luôn không được người thương yêu.
Lúc nào cũng vậy, chờ đợi có người quan tâm tới cô. Nhưng luôn luôn nhận lại chỉ là nỗi cô đơn cùng tuyệt vọng.
Cô, rốt cuộc là đã làm sai điều gì? Sao luôn đối xử tàn nhẫn với cô như vậy?
Họ liệu có biết hay không? Cô rất trống trải, rất đau lòng. Họ liệu có biết hay không?
A, thật đau đầu. Cô có thể cảm nhận được, mùi vị máu tanh nồng đang ăn sâu vào da đầu cô, khiến nó bị ướt cả một mảng đỏ tươi.
Cười nhẹ. Có phải, cuộc đời cô tới đây là kết thúc rồi không? Cô đã có thể đặt dấu chấm hết cho cuộc đời tẻ nhạt này?
Mẹ, con sẽ đến bên mẹ,yên yên ổn ổn cùng mẹ sống một cuộc sống bình yên nơi thiên đường rực sáng.
Mẹ... xin người hãy đợi con...
Thiên Thiên dần dần mất đi hết ý thức, chỉ còn biết nhắm mắt dần dần chìm vào trong bóng tối u mê.
________________
___ ___
Thiên Thiên mơ mơ màng màng tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ có chút nhìn không rõ.
Lắc lắc cái đầu để xua đi sự choáng váng, cô bắt đầu ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Tường trắng, giường trắng, còn có kim truyền nước. Cô là đang trong bệnh viện! Cô chưa có chết!
Soi mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146890/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.