Trường đại học X bao giờ cũng náo nhiệt như vậy.
Thiên Thiên đứng ở cổng trường người ra vào tấp nập mà than thở. Toàn là ô tô hàng hiệu!
Ai nha, họ đúng thật là không biết quý trọng tiền bạc, càng không biết sống giản dị như cô!
Thở dài...
"Đang suy nghĩ gì?"
Thiên Thiên giật mình vội quay đầu lại, lại vô tình chạm vào ánh mắt của người đứng sau. Đôi mắt anh ta sâu thẳm nhìn cô, khiến cho cô bỗng chốc ngẩn người. Ánh mắt ấy, như đọc được mọi suy nghĩ trong cái đầu nhỏ bé này của cô.
"Sao vậy? Thích tôi rồi sao?"
Anh ghé sát vào tai cô thủ thỉ. Hơi thở nóng rực khiến cô bối rối không biết phải làm sao.
Vội đỏ mặt quay đi, lại bắt chạm ánh mắt đầy soi mói nghi ngờ của mọi người, còn có những lời chỉ chỏ bàn tán vô căn cứ về mối quan hệ của cô và anh ta.
" Giáo sư, tôi suy nghĩ gì, làm gì, có lẽ cũng không cần phải báo cáo cho anh biết. Tôi còn có việc, đi trước"
Trần Cảnh Đường nhìn theo bóng lưng cô, nhíu mày. Cô bé này, có cần làm bộ mặt nhăn mày nhó trước mặt anh như thế không? Bộ anh trông đáng sợ lắm à? Giống quỷ?
Vội lôi chiếc điện thoại xa xỉ ra coi lại dung nhan. Không đúng! Vẫn rất tốt!
Anh chạy nhanh đuổi theo cô, cô lại tăng nhanh bước chân.
Cứ thế, cả sân đại học rộng lớn đâu đâu cũng có bước chân của hai người.
" Giáo sư, anh có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146886/chuong-39-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.