Chiếc áo cứ thế thẳng tắp rơi xuống, trên người Thiên Thiên lộ ra mảng hồng nhuận. Cái gì cần giấu đều lộ tất ra không khí.
Thiên Thiên khóc không ra nước mắt. Ông trời a, chi bằng ông để tôi chết luôn đi? Tại sao lại trêu chọc tôi như vậy?
Đã bị cha con Dương Thế Minh nhìn cho một lượt thì thôi đi, đằng này lại thêm một con choa Dương Tiểu Minh???!!!
Ai nha ai nha, thà rằng đập đầu vào gối chết quách đi cho xong!
Xấu hổ vươn tay ra để nhặt lại chiếc áo, cánh tay cô trắng muốt cùng mềm mại, làm cho Dương Thế Minh nhìn đến tim đập thình thịch.
Con mẹ nó thật đáng chết! Cô đây là đang quyến rũ anh sao? Vậy thì phải khen ngợi cô đã thành công dấy lên ngọn lửa trong anh.
Miệng lưỡi khô khốc nhìn theo đừng động tác uyển chuyển của cô. Dáng người cô mềm mại không xương lại để lộ ra từng đường nét hoàn hảo.
Một nét đẹp đến làm say mê lòng người, thần chúng điên đảo!
Dương Thế Minh giương đôi mắt nâu đỏ nhìn cô đến thất thần, yết hầu không ngừng chuyển động lên xuống theo từng cử chỉ của cô.
Bất ngờ đưa tay kéo Thiên Thiên ngã nhào về phía mình, anh nâng cằm cô lên, hung hăng hôn xuống. Người phụ nữ này thật biết lấy lòng anh, khiến anh luôn luôn mê luyến không muốn rời.
"Thiên Thiên, là em cố tình quyến rũ tôi! "
Anh gặm nhấm, liếm láp cánh môi hồng nhuận, đồng thời lên án cô.
Ừ, thật là ngọt! Môi cô thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146885/chuong-38-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.