Dương Thế Minh điên cuồng gặm cắn, cướp lấy không khí trong khoang miệng bé nhỏ.
Anh không cho phép cô làm những gì mà anh không thích! Mọi thứ, chỉ có thể thuận theo anh!
Thiên Thiên khó khăn hít từng ngụm khí, dùng hết sức lực để đẩy thân hình to lớn trước mặt.
Anh thật đúng là một tên kiêu ngạo, đại đại ngông cuồng! Cô đôi mắt ngấn lệ nhìn anh, mang theo đầy rẫy những uất ức.
Lúc này, con chó bị ép đến thành miếng thịt khô, kêu lên ư ử tỏ vẻ khó chịu. Nó hung hăng dụi đầu vào bụng Thế Minh, chơi rất vui!
Cắn cắn cái cúc áo của anh, nó thỏa mãn mà cào loạn xạ, cái đầu nhỏ nhắn không ngừng vui vẻ nô đùa, vờn vờn móng vuốt vào chiếc áo.
"A"
Người đàn ông nào đó than lên khe khẽ. Hiển nhiên là bị phá đám! Cào rách áo anh thì thôi đi, lại còn cào rách da anh? Con chó chết tiệt này, đủ lợi hại!
Ngừng giày xéo môi Thiên Thiên, Dương Thế Minh cau mày nhìn con chó nhỏ. Kéo lấy đầu nó giơ cao để đối diện với mình, anh coi nó như kẻ thù mà trừng mắt:
"Đồ thối tha, mày dám trừng tao như vậy à? Mày thật giống thằng chủ của mày, chuyên là loại phá đám! Con mẹ nó, tao chưa thịt mày chính là phúc đức tám đời nhà mày! "
"..."
Thiên Thiên im lặng.
"..."
Hiển nhiên là con chó Tiểu Minh kia cũng im lặng rồi??!!! Bằng không, chắc chắn nó sẽ hét to: Im đi, đồ lừa đảo. Dọa làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146882/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.