tiến tới gần Thanh Tiêu đang thoi thóp nằm co rúc trong góc tường,xung quanh là những vũng máu lớn nhỏ đều có.
" vì mày mà đồng đội tao đã bỏ mạng vì một ả đàn bà...gia đình tao vì mày cũng đi nốt... giờ chỉ còn mình tao... nhưng cũng nhanh thôi.. lát nữa tao với mày đều về suối vàng ngắm cá cảnh "
..".hahahaha.."..
Mày phải chết! con khốn.Giương cao con dao găm sắc bén nhắm thẳng tim Thanh Tiêu...
Cô sợ hãi vũng vẫy...nhắm nghiền mắt hét lớn...
Giây phút cần kề... lưỡi dao chỉ cách tim Thanh Tiêu một gang tay.
"Đùng "
"Á"
Máu bắn tung toé.. nhà kho đổ nát lạnh lẽo đầy mùi máu tanh bao trùm... Vương Lã ngã gục xuống đất... Dực Thâm hoảng loạn ôm Thanh Tiêu người đầy vết thương đang rỉ máu..lao như điên xuống núi...
" Anh sợ..anh sợ cô sẽ bỏ anh...sợ cô gắng gượng không nổi mà bỏ rơi anh..."
Vừa chạy Dực Thâm vừa không ngừng gọi Thanh Tiêu:
" Tiêu Tiêu mở mắt ra đi..
Tiêu Tiêu tỉnh dậy...
Tỉnh dậy..đừng làm anh sợ....
Tiêu Tiêu...."
Tham Dục vấp phải rễ cây..ngã đau nhưng anh sợ,sợ cô bỏ anh cho dù chân bị cành cây đâm sâu chảy máu ướt thẫm anh vẫn đứng dậy ôm cô chạy xuống chân núi...
Xuống đến nơi Thẩm Dục người đầy vết thương trầy trụa máu me đầm đìa....đã có xe chờ sẵn.
Triết Giang kinh ngạc...nhanh chóng mở cửa xe
... như cung tên...Thẩm Dục ôm Thanh Tiêu ngồi vào xe.
" Đế Tiết"*
(*) là Bệnh viện tư nhân lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-chi-co-em/3599448/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.