Dực Thâm đau đớn,ôm mặt khóc như một đứa trẻ nhớ mẹ,đấm liên tục vào tường gục xuống sàn không ngừng tự trách:" Là lỗi của anh...là anh gây rắc rối...Tiêu Tiêu cầu xin em bình an...đừng bỏ...Tiêu Tiêu đừng bỏ rơi anh..."
Doãn Kiêu,Giang Triết bị đọa một phen hú hồn. Lần thứ hai trong cuộc đời Doãn kiêu làm bạn với Dực Thâm từ lúc sáu tuổi cho đến giờ,anh ta tận mắt chứng kiến Dực Thâm vì một người phụ nữ mà khóc. Một lần là mẹ cậu ta bị sát hại, một lần là vì cô nhóc Thanh Tiêu này,Chỉ Nhược* lúc trước suýt bỏ mạng do tai nạn lật thuyền cũng không được ưu ái như vậy.Đủ hiểu vị trí Thanh Tiêu quan trọng như nào trong lòng Dực Thâm, người luôn cô lập cảm xúc.
Thấy tay của Dực Thâm sắp bị anh tự chính mình hành hạ sắp không nhìn ra hình dáng bàn tay gì nữa.Doãn Kiêu cùng Giang Triết vội vã ngăn Dực Thâm ép anh ngồi xuống băng ghế.
" Được rồi, không xử lý,chỉ cần cậu ngồi im là được!"
Doãn Kiêu giữ chặt cánh tay Dực Thâm sợ Dực Thâm nghĩ lung tung lại tự hành hạ chính mình lúc đó thật sự rất phiền phức.
Chờ đợi.
______ Bốn tiếng nữa trôi qua____
Cửa vẫn đóng chặt.Đèn cấp cứu vẫn nháy đỏ liên tục.
Y tá đã tới đưa máu tận ba lần.Vì Thanh Tiêu là người có nhóm máu hiếm.Trong bệnh viện cũng đã lấy hết truyền cho cô nhưng vẫn chưa đủ.Trong ba người Giang Triết nhóm máu O,Doãn Kiêu máu B,Thẩm Dục HO,chỉ có mỗi Dực Thâm là người có cùng nhóm máu HO với Thanh Tiêu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-chi-co-em/3599449/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.