bóp cằm ép cô như muốn nghiền nát cả khuôn mặt,hai mắt hắn đỏ lừ nổi dây máu chất vấn:"ghét tôi đến vậy sao!"
"Đúng tôi ghét anh, rất rất ghét!. Từng giây từng phút đều không muốn cạnh anh"Cô không sợ hãi mở to mắt thẳng thắn nhìn Dực Thâm.
Dực Thâm rũ mắt:" Em từng yêu tôi không?"
" Không" Cô dứt khoát trả lời.
" một chút cũng không!" Dực Thâm chua chát nhỏ nhẹ hỏi Thanh Tiêu lần nữa.
" chưa bao giờ "
Lúc đó hắn như bị chuyện gì đó vô cùng sốc tác động không ngừng cười điên dại,hung hăng xách cô vác lên vai đi thẳng vào phòng ngủ hành hạ,sỉ nhục cô một trận lên bờ xuống ruộng.Không còn sự dịu dàng,sự ủ rũ của lúc nãy.Hắn như một con sói hoang cô độc hung tàn,mãnh thú lao không phương hướng.
Thẳng tay không chút thương xót ném mạnh Thanh Tiêu lên giường.Ra sức chiếm lấy môi nhỏ của cô một cách tàn bạo,lỗ mãn.Xé rách quần áo không chút đau lòng dày vò cô ngất đi tỉnh lại nhiều lần cho tới sáng, nếu không có chuyến công tác cần bay sớm lúc năm giờ sáng chắc chắn ngày hôm đó cô chỉ có chết là đường lui cuối cùng.
Một năm ưu ái, một năm sống trong địa ngục.Thanh Tiêu hoàn toàn bất lực.Đến cuối cô mới biết lí do anh đối tốt với cô.Bởi vì cô giống bạch Nguyệt quang vì danh vọng đã vứt bỏ hắn ta.Cô chính là thế thân.Cảm nhận được chút nuông chiều rồi như con chim nhỏ đang hót líu lo bị bắn một phát rơi từ cao xuống đất.Anh ta nuông chiều cô,sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-chi-co-em/3599447/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.