Đọc đi đọc lại lá thư rất nhiều lần, giống như nghe được giọng nói của anh trai.
Trình Ân Ân cuối cùng cũng phát hiện, kể từ sau khi anh trai cô mất, bản thân cô chưa từng cảm nhận được cảm giác an tâm như vậy.
Giang Dự Thành đối với cô rất tốt, rất tốt, nhưng cảm giác không giống như vậy.
Không có anh trai, cô cũng không có được mái nhà.
Cô đã từng xem Giang Dự Thành như một cọng rơm cuối cùng, dùng hết thảy để ‘tóm lấy’ anh, coi anh như trụ cột để dựa vào, nhưng cuối cùng vẫn không có cách nào thay thế được anh trai.
Cô vẫn luôn vì sự qua đời đột ngột chưa kịp từ biệt của anh trai mà canh cánh trong lòng. Nhưng hôm nay mới hiểu được, thật ra anh trai cô đã dự cảm được thời điểm chuyện không may xảy ra, đã thực sự nói lời từ biệt với thế giới này.
Anh không hề từ giã cô bởi vì trong khoảnh khắc cuối cùng, anh vẫn luyến tiếc cô như cũ.
Đây không phải là tiếc nuối, cô không cần cảm thấy nuối tiếc mà đây là ràng buộc giữa hai anh em, vĩnh viễn không thể biến mất.
Phải dũng cảm, phải tự lập, phải sống thật tốt.
Trình Ân Ân hết lần này đến lần khác lẩm nhẩm câu nói kia, nước mắt như vỡ đê không ngừng trào ra, nhưng trong lòng cô đầy ấm áp.
Cô xếp lại bức thư, cẩn thận cất vào, lúc đi vào phòng vệ sinh nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của bản thân từ trong gương. Cô cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982942/chuong-78.html