Giang Dự Thành mời một giáo viên họ Thường về dạy một kèm một cho Trình Ân Ân. Cô đã qua tuổi 60, là một giáo sư đặc cấp đã về hưu từng dạy ở một trường trung học trọng điểm. Năm đó có dạy qua Giang Dự Thành. Kể từ khi về hưu mấy năm nay trồng cây nuôi hoa, tính cách của cô Thường cũng không khác gì những người bà của những gia đình bình thường khác, lúc trách mắng Trình Ân Ân giống như một người lớn trong nhà, cũng không nghiêm khắc.
“Đề mới làm ngày hôm qua, giống nhau như đúc, sao con lại quên?”
“Hôm qua con chưa có làm qua mà.” Trình Ân Ân nhỏ giọng kháng nghị.
Cô Thường đưa thước dạy học trong tay qua, chỉ một chút trên đề bài thi trên tay trái của cô một chút, lật ra, “Bài thứ hai từ dưới đếm lên, con nhìn lại xem, có phải cùng dạng không?”
Đó là ngày lên lớp đầu tiên, cô Thường tự mình đem đến xem như đề kiểm tra trình độ.
Trình Ân Ân lật ra theo lời cô, đặt hai bài toán cùng một chỗ, nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút, so sánh một hồ lâu, cuối cùng không thể không thừa nhận: “Cách giải của hai bài này khác nhau nhưng nội dung kiểm tra lại giống nhau.”
Cô Thường lấy lại cái thước, ngồi trên ghế salon dương dương tự đắc uống trà nhài, “Được, bây giờ gấp bài thi lại đi, làm lại một lần rồi xem lại một chút.”
Đã mười hai giờ mười lăm phút, khuôn mặt đang trông ngóng của Trình Ân Ân nhăn vùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982943/chuong-79.html