Những biến cố khiến cho người ta trở tay không kịp thông thường đều có dấu hiệu báo trước.
Sáng tạo Thành Lễ là do Trình Lễ Dương cùng với Giang Dự Thành cùng nhau sáng lập, một người phụ trách kinh doanh, người còn lại tập trung vào mảng nghiên cứu và phát minh. Thời điểm Trình Lễ Dương qua đời chính là lúc Thành Lễ đang phát triển tốt, anh làm chủ chốt của bộ phận nghiên cứu và phát minh, luôn có thời điểm không thể nào không đi công tác.
Có một ngày cũng không hiểu tại sao, lúc ăn cơm chung anh đột nhiên lại nói một câu: “Thời gian gần đây vẫn luôn ‘qua lại’ với máy bay, lỡ như gặp phải sự cố gì, cũng chỉ còn một mình Ân Ân lẻ loi hiu quạnh.”
Sau đó nhìn Giang Dự Thành nói, “Cân nhắc tình cảm anh em nhiều năm như vậy, tôi giao phó con bé cho cậu. Nếu như một ngày nào đó tôi thật sự không còn trên đời, cậu phải giúp tôi chăm sóc, tôi cũng chỉ có bấy nhiêu vướng bận.”
Giang Dự Thành chê anh nói nhiều: “Nếu như cậu mệt mỏi thì nghỉ ngơi mấy ngày đi, đừng nói những lời vô dụng này.”
Trình Lễ Dương cười, chạm ly rượu vào anh của anh, “Tôi nói thật. Cả đời này sống đến bây giờ, không có gì không bỏ xuống được, chỉ có một đứa em gái, vừa nghĩ tới con bé trong lòng tôi cảm thấy luyến tiếc ----- Không được, ngày mai tôi phải đi lập di chúc, nếu ngày nào đó tôi chết đi, những gì tôi làm ra được cũng không thể để cho hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982941/chuong-77.html