Bản thân Đoạn Vi cũng không nhớ chính xác đến cùng khi nào mình có tâm tư không nên có.
Trong thâm tâm cô, Giang Dự Thành vẫn luôn là một sự trông mong, là một thần tượng, là thần không thể nào đuổi kịp, không dám khinh nhờ. Chính là tấm chăn kia làm cho cô phát hiện, ngoại trừ sùng bái ra thì sâu kín trong đáy lòng cô còn một loại tình cảm khác.
Anh cùng với Trình Ân Ân, tất cả ràng buộc, ân ái giữa hai người Đoạn Vi đều nhìn ở trong mắt. Thật ra đối xử với mọi người, Giang Dự Thành rất lạnh lùng, không chỉ là bề ngoài lạnh lùng khắc nghiệt, mà còn là sự thờ ơ lan ra từ trong xương cốt. Khi đối nhân xử thế hay các loại lễ tiết anh vẫn luôn chu toàn. Anh từ nhỏ đã được giáo dục rất tốt làm cho người ta không tìm ra được lỗi sai nào. Thế nhưng bóc đi vẻ bề ngoài lễ nghi cùng thân sĩ của anh, chính là sự xa cách không có cách nào lại gần. Nhất là ánh mắt của anh, bình thường lúc nhìn người khác không có chút nhiệt độ.
Nhưng trước mặt Trình Ân Ân, anh hoàn toàn biến thành một con người khác. Anh dịu dàng, khoan dung, yêu chiều, chỉ thể hiện trước mặt một mình cô ấy.
Đầu tiên Đoạn Vi tự mình hiểu lấy, không dám có bất kỳ suy nghĩ không an phận nào. Cô biết Giang Dự Thành sẽ không bỏ qua cho Thư ký cấp dưới có bất kỳ tình cảm cá nhân nào bên ngoài công việc. Đã từng có một nữ Thư ký chỉ vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982938/chuong-74.html