Thành Lễ, văn phòng Tổng giám đốc.
Đoạn Vi nằm co quắp trên mặt đất, mặt mũi đau khổ nhưng trên người lại không hề có vết thương rõ ràng nào. Phạm Bưu ngồi xổm trước người cô ta, rũ đôi mắt xuống nhìn chằm chằm cô ta (*),tràn ngập xem thường.
(*) Trong raw để chỗ này là hắn (他),editor chỉnh lại thành cô (她) cho hợp với văn cảnh.
“Thư ký Đoạn, tốt xấu gì chúng ta cũng là đồng nghiệp nhiều năm như vậy rồi. Trước kia vì sao ta lại không phát hiện con người con người cô lại có tâm cơ sâu như vậy. Ẩn núp bên người chị Trình của tôi nhiều năm như vậy, một chút đuôi cáo cũng không hề lộ ra, rất có khả năng giả vờ cũng rất có khả năng nhẫn nhịn nha. Cái này gọi là gì, nếm mật nằm gai? Mài kiếm mười năm (*)?” Anh giơ ngón tay phải lên, “Luận về tâm kế, vẫn là phụ nữ các người trâu bò.”
(*) 十年磨一剑 – Mài kiếm mười năm, ẩn dụ cho hình ảnh dùng nhiều năm để tôi luyện khắc khổ (Theo Baidu).
“Anh dựa vào đâu mà châm chọc khiêu khích tôi? Tôi đã làm sai cái gì?” Đoạn Vi che phần bụng, từ kẽ răng thốt ra những lời nói run rẩy, “Tôi yêu anh ấy, cái này cũng sai sao?”
Phạm Bưu xùy một tiếng, “Đã đến lúc này, cô còn cãi bướng cái gì. Chị Trình của tôi náo loạn đòi ly hôn với Thành ca, đều do cô hại. Cô nói xem cô làm sao cái gì? Đầu năm nay phá hoạt gia đình của người ta như thế mà có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982939/chuong-75.html