Một lần, Giang Dự Thành đi công tác thành phố S, Trình Ân Ân có đi qua khách sạn của anh.
Đột nhiên có ý muốn đi tìm anh, đặt vé máy bay vào lúc nửa đêm, rạng sáng đến nơi. Lúc cô đi lên là Đoạn Vi mở cửa cho cô đầu tóc rối bời, quần áo không chỉnh tề, né tránh.
Sao không thể khiến cho người ta hiểu làm cơ chứ.
Trình Ân Ân vẫn luôn không có cảm giác an toàn. Từ nhỏ cô đã từng trải qua cảm giác bị vứt bỏ, Trình Lễ Dương là chỗ dựa của cô, cũng là trụ cột tinh thần của cô. Anh đi rồi, mang theo tất cả tự tin của cô cùng với tất tin tưởng với cái thế giới này.
Tất cả mọi người sẽ rời bỏ mày, chính cái suy nghĩ này đã từng khiến cho cô suy sụp.
Thật ra thì quay đầu nhìn lại một chút, mười năm này, đối với Giang Dự Thành cô dường như là yêu một cách cố chấp. Cũng chỉ vì quá mức mong muốn bắt lấy cọng rơm cuối cùng trên thế giới này, cô cực kỳ sợ hãi bị vứt bỏ, cô đã bị vứt bỏ nhiều lần rồi.
Bên cạnh Giang Dự Thành không hề thiếu những người phụ nữ có lòng dạ khó lường. Mấy năm này cũng chỉ vì những nghi ngờ đó mà Trình Ân Ân đã cãi nhau với anh không ít lần. Nói thật lúc nhìn dấu đỏ trên cổ của Đoạn Vi, cô dường như đã tin tưởng, lúc đi vào trong gian phòng hai bàn tay đều run rẩy.
Bước qua căn phòng to như vậy, từng bước từng bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982937/chuong-73.html