Nhiệt độ bên ngoài cửa sổ khá thấp, nhưng hơi ấm trong phòng lại dày đặc, không khí ấm áp hài hòa giống như một cái khí cầu bị đâm thủng một lỗ, chậm rãi xì hơi.
Trong mắt Giang Dự Thành là một mảnh màu trầm mặc thâm thúy nhìn không thấu được, nhìn chăm chú Trình Ân Ân trong chốc lát, cầm lấy điện thoại đang đặt trên bàn trà. Chỉ trong chốc lát, Trình Ân Ân nghe được âm báo của điện thoại vang lên.
Đang muốn xem, thấy anh đặt điện thoại của mình xuống một bên, ngoắc ngoắc tay với cô.
Trình Ân Ân như một tên tiểu thái giám nghe lời, đi qua, đứng bên phải anh chờ đợi sai khiến.
Đại khái là Giang Dự Thành cảm thấy cô còn chưa đủ cúi đầu khom lưng, dựa vào salon, lần nữa cong tay chỉ chỉ.
Dặn dò gì mà thần bí quá vậy? Trình Ân Ân xoay người, đưa lỗ tai đến.
Dựng thẳng lỗ tai cẩn thận nghe, không ngờ Giang Dự Thành không nói gì, bỗng nhiên chìa tay ra, ngón tay cào cào hai lần cái cằm của cô.
Rất nhẹ, rất nhanh, cơ bản Trình Ân Ân không kịp né tránh. Anh đã điềm nhiên như không có chuyện gì rút tay về.
Nhưng cái cảm giác đó dường như không chỉ dừng lại trên cằm, cô vô thức đưa tay lên cọ cọ hai lần nhưng không cách nào bỏ đi được.
Giang Dự Thành đứng dậy, xoay người tiến lại gần sát bên tai cô, giọng nói trầm thấp nặng nề: “Không được để người khác cào cái cằm của cô, đã nghe chưa?”
Trình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982891/chuong-27.html