Tên của cậu nam sinh cùng lớp là Lý Bằng, Trình Ân Ân với cậu ta cũng rất ít có nói chuyện, vì thế không có ấn tượng gì. Nếu không phải lần này cậu ta chủ động đến hỏi máy tính thì có khả năng trên đường đụng phải cũng không nhận ra đó là bạn học của mình. Nhưng cho dù lạ lẫm nhưng có một người gọi là “bạn cùng lớp” liên lạc với mình, đúng là so với những người xa lạ khác vẫn có cảm giác thân thiết hơn.
Đứa trẻ 17 tuổi còn chưa trưởng thành, làm sao có thể xấu xa được chứ ---- Nghĩ đến cái này đương nhiên cô căn bản không hề nghĩ mình sẽ bị lừa gạt.
Mặc dù Lý Bằng đã lập tức bổ sung đầy đủ tiền còn thiếu theo giá gốc, cũng không cần đến chiết khấu nhưng Trình Ân Ân vẫn có chút ủ rũ, cảm thấy mình rất đần, ngay cả cái này mà cũng bị lừa.
Cô không biết vì sao Lý Bằng lại có thể “hoàn toàn tỉnh ngộ”, nhưng đây là một lần mua bán không vui, ngay cả với cậu ta cũng cảm thấy như vậy.
Cô chuyển trả toàn bộ tiền, trả lời lại: [Tôi không muốn bán nữa, mai cậu trả lại máy tính cho tôi đi.]
Chỉ trong một giây, Lý Bằng gửi đến một cái sticker quỳ xuống khóc lớn: [Đừng mà, đây là giá tiền niêm yết trên trang web chính thức, ngay cả chiết khấu tôi cũng không cần, ngài còn có gì chưa hài lòng?]
Trình Ân Ân: [Tôi cảm thấy nếu bán như vậy cho cậu thật không tốt.]
Lý Bằng: [Không không không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982890/chuong-26.html