Lúc Trình Ân Ân đến bệnh viện, Giang Tiểu Sán đang nằm trên giường bệnh, vì đang sốt mà sắc mặt của cậu bé đỏ lên một cách không bình thường. Trình Ân Ân sờ trán của cậu bé, rất nóng.
“Vừa mới uống thuốc hạ sốt.” Bộ dáng quan tâm đến đứa bé làm cho Phạm Bưu không thể nào phân biệt được rốt cuộc là cô đang ở thân phận nào. Đứng một bên giải thích nói: “Đã làm xét nghiệm máu thông thường cùng với một vài kiểm tra sức khỏe thông thường nhưng vẫn chưa có kết quả. Thành ca đang trên đường đến, sẽ lập tức tới ngay.”
Giang Tiểu gia sinh bệnh không hề kiêu ngạo như bình thường, mà giống như một con cún con, híp mắt nhìn Trình Ân Ân, giọng nói cực kỳ yếu ớt: “Mẹ, đầu con đau quá.”
Bình thường cậu bé rất có sức sống, bây giờ lại biến thành cái dạng này, nhìn cực kỳ đáng thương. Nghĩ đến một đứa trẻ không có mẹ, bình thường ngoan ngoãn hiểu chuyện, không khác gì một người bạn nhỏ, nhưng thật sự trong lòng cũng đang nhớ mẹ, càng khiến cho người ta đau lòng hơn.
Cả người Trình Ân Ân gần như ghé vào giường bệnh, động tác nhẹ nhàng vuốt ve cái trán cùng gương mặt cậu bé.
“Chị không phải là mẹ của em.” Giọng nói của cô cũng rất nhẹ, dỗ dành, “Có phải là em nhận nhầm rồi không?”
Giang Tiểu Sán mê man, thật ra cũng không hoàn toàn bất tỉnh không biết gì, mượn lúc sinh bệnh mềm yếu kêu một tiếng mẹ bình thường không thể kêu. Cậu bé khó chịu lẩm bẩm:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982892/chuong-28.html