Bộ dáng nho nhỏ trông mòn con mắt thật là khiến cho người khác buồn cười.
Đuôi lông mày của Giang Dự Thành nhướng lên một chút, chậm rãi đưa cây kem ống quế đến, vừa nghiêm túc vừa bình tĩnh nhìn cô. Trình Ân Ân lập tức nhận lấy, không hề có chút ý tứ ghét bỏ, há mồm cắn một miếng lớn.
Cho dù đó là nghĩ sâu tính kỹ, nhẫn nhục phụ trọng (*),hay là tự nhiên không chút phòng bị thì những tức giận ẩn sâu của Giang Dự Thành mấy ngày nay đều bị một cái cắn của cô lấy lòng một cách hoàn toàn.
(*)忍辱负重 – Nhẫn nhục phụ trọng; thành ngữ, có nghĩa là để đảm nhiệm một nhiệm vụ nặng nề, phải gánh chịu những nhục nhã tạm thời. (Theo Baidu)
Anh nhìn Trình Ân Ân nhanh chóng liếm một vòng, liếm sạch sẽ chỗ kem bị chảy. Giữa lông mày ngày càng giãn ra, đôi chân dài căng ra, nghiêng người hơi hơi ngửa ra sau, tư thế cũng thể hiện mình vui vẻ.
Trình Ân Ân chỉ tập trung hoàn toàn vào ăn uống, căn bản không phát hiện được sự thay đổi cảm xúc của người bên cạnh.
Còn đang hẹp hòi nghĩ lại, sớm biết vậy đã không cho anh.
Điện thoại di động vang lên một lần, bị Giang Dự Thành chuyển sang im lặng bỏ qua một bên, màn hình sáng lên rồi lại tối, tối rồi lại sáng.
Ở công ty Phương Mạch Đông sứt đầu mẻ trán, một đống công việc gấp cần xử lý, nhưng người lại tìm không ra. Cho dù anh có nghĩ bể đầu cũng không thể nào đoán được ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982884/chuong-20.html