Đại hội thể dục thể thao diễn ra vào lúc thời tiết rất đẹp. Mùa thu, nhiệt độ không khí ngày càng xuống thấp, hai ngày nay, mặt trời chói chang, làm cho đôi mắt của những người bị phơi dưới ánh nắng cũng sắp bị đui mù.
Trình Ân Ân vừa đến trường, trên hành lang đã bị Đới Dao khí thế hung hăng gọi lại: “Cậu có ý tứ gì?”
Trình Ân Ân mờ mịt: “Ý tứ gì cơ?”
“Tôi thấy cậu chính là muốn cố ý nhục nhã tôi, thì ra…” Cô ta kịp thời thu nhỏ miệng lại, lại tức giận nói, “Căn bản không phải là như vậy.”
“Cậu đang nói cái gì vậy?” Trình Ân Ân không hiểu ra sao, “Đại hội thể dục thể thao sắp bắt đầu rồi, tôi đi thay quần áo trước đây.”
Cô nói xong vội vàng chạy đi, Đới Dao trừng mắt nhìn bóng lưng của cô, cắn răng.
Nghi thức khai mạc là khâu làm cho tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía, những bộ quần áo tự thiết kế của các ban nhìn hoa cả mắt, câu khẩu hiệu được hô vang trong khi đi diễu hành rung động đến tận sâu đáy lòng.
Người cầm bảng của ban 1 là một nữ sinh chân dài. Lúc đi ngang qua sân khấu mọi người gào thét giống như đang ra trận, Trình Ân Ân cũng bị không khí này lây nhiễm cũng ra sức hô vang.
Không biết có phải hoa mắt hay không, trên khán đài như mơ hồ nhìn thấy một bên của khuôn mặt quen thuộc, chỉ chợt thoáng qua không kịp xác nhận.
Đến khi đi vòng lại vị trí lớp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982883/chuong-19.html