Bả vai của Trình Ân Ân bị Giang Dự Thành trực tiếp vặn 180 độ, không chấp nhận phản kháng.
“Dẫn chị ấy về.” Lời này là nói cho Giang Tiểu Sán, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm mặt Cao Thượng, không nhìn ra vui mừng hay giận dữ.
Tiếng nói kia rất nặng, Trình Ân Ân phát hiện anh tức giận, bị Giang Tiểu Sán túm kéo đi cũng không dám nói gì.
Trong đầu cô là một đống bột nhão, hoàn toàn nghĩ không ra những gì xảy ra trước mắt đến cùng là đang xảy ra chuyện gì.
Cô vừa đi, nụ cười trên mặt của Cao Thượng cũng thu lại, anh cắm bút máy lại về túi áo.
“Cô ấy không phải là Ân Ân? Dáng dấp xem ra rất giống Ân Ân, nhưng nhìn chỉ khoảng 18-19 tuổi?” Anh ta cười như không cười một bên khóe miệng cong lên, ý vị trào phúng trong mắt ngày càng đậm hơn. “Sao nào, trước kia thích 18-19 tuổi. Bây giờ cũng thích 18-19 tuổi? Sao anh lại tham lam như vậy?”
“Liên quan gì đến cậu.” Giang Dự Thành không hề có dấu hiệu dao động. Đối với chuyện cậu ta cố ý khiêu khích cũng không mảy may tiếp nhận.
Cao Thượng cười lạnh một tiếng, tới gần thêm một bước: “Vậy thì Ân Ân đâu? Ở bên ngoài anh nuôi một con dơi nhỏ 18-19 tuổi, Ân Ân có biết không? Anh giấu cô ấy ở đâu?”
Bầu không khí giữa hai người căng chặt, không khí lưu chuyển cũng cứng ngắc.
Tư thái của Giang Dự Thành rất cao, cho dù là chín năm trước hay là hiện tại, đều không hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982882/chuong-18.html