Mưa nặng hạt, cảnh vật phía trước chìm trong sương mù.
Trương Mỹ Linh ngoảnh đầu nhìn lại sau lưng, căn nhà gỗ khang trang đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó lại là một cánh đồng dài bất tận. Sống lưng lạnh toát, can đảm lúc này đã vơi đi quá nửa, Trương Mỹ Linh trong đầu thầm mắng bản thân não tàn, tự dưng sĩ gái đòi đi làm gì không hay.
Nhưng mà nếu không đi, con bé Chi sẽ mất mạng. Nếu chọn lựa được sống mà suốt quãng đời còn lại cắn rứt lương tâm, thì thà rằng cứ liều mạng một phen.
"Óc chó rồi mày ạ, bây giờ muốn quay đầu cũng không còn bờ nữa đâu."
Giọng Cò Chó run rẩy, tiếng hít thở nặng nhọc. Trương Mỹ Linh gật đầu, khóe miệng kéo kéo đầy gượng gạo, "Cứ bình tĩnh cái đã, chắc bọn mình đang ở trong trận pháp rồi."
Mặc dù trong lòng vô cùng hoảng loạn, thế nhưng Trương Mỹ Linh vẫn mang máng nhớ lại lời của vị pháp sư già ban nãy. "Lấy bản đồ ra đây xem. Nếu ở trong trận pháp thì có lẽ sẽ rõ đường đi nước bước của tấm bản đồ này."
"May quá thằng Hải nó giắt cho cái đèn pin vào cạp quần, chứ không tối thui thế này có bản đồ cũng chịu." Cò Chó vừa vuốt vuốt nước mưa trên mặt, vừa nhanh chóng mở tấm bản đồ làm bằng da người ra. "Mày có cảm thấy kỳ quặc không, nói vào trận pháp là vào được dễ như chơi vậy à?"
Dưới ánh sáng của chiếc đèn pin chống nước, tấm bản đồ kia trơn trượt trên tay. Cầm thế nào cũng có cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504057/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.