Ngày 19 tháng 12 năm 1941, trời mưa nặng hạt.
Một đám đông những người dân tập trung ở trước cổng một căn nhà vách đất đơn sơ nằm chơ chọi giữa khoảnh đất trống trên cánh đồng mênh mông. Mặc cho gió lạnh phần phật thổi, cùng cơn mưa như trút nước cũng không át đi được tiếng hô hoán ầm ĩ: "Gϊếŧ nó, không thể để nó nhở nhơ như thế được. Loại ma quỷ, phải gϊếŧ chết nó." Trên tay họ đều cầm những nông cụ thô sơ, vẻ mặt người nào người nấy căng thẳng.
Người dân kéo tới mỗi lúc một đông, tiếng hô hoán ngày một rõ ràng. Thế nhưng họ vẫn không dám bước qua cánh cổng gỗ ọp ẹp kia, bởi có lẽ chính vì nhân vật đang ở bên trong ngôi nhà này.
Chừng hơn mười mấy phút sau, rốt cuộc cánh cửa bên trong cũng hé mở.
Một người đàn ông trung niên chậm rãi bước ra, dù đi dưới màn mưa trắng xóa nhưng vẫn khoan thai từ tốn đến lạ lùng. Ông mặc trên người bộ áo dài the màu đen lịch sự, đầu vấn một chiếc khăn quấn chỉn chu. Mặc dù không lên tiếng, nhưng lại khiến cho đám đông nhốn nháo kia rơi vào im lặng. Họ ngừng hô hoán mà bước lùi xa khỏi cánh cổng một khoảng, nhường lối cho người đàn ông vừa mới bước ra.
"Các vị, đều là đồng bào, sao lại chĩa vũ khí vào nhau như bọn giặc vậy?" Người đàn ông ôn hòa lên tiếng, trong cơn mưa chất giọng trầm ấm ít nhiều đã bị át đi, thế nhưng vẫn đủ lớn để cho những người phía trước nghe được, "Đợi ngớt mưa rồi nói, mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504056/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.