Ngoài cửa sổ, mưa vẫn chưa ngừng rơi.
Cò Chó nhìn những mảnh chuông vỡ vụn trên sàn gỗ, gương mặt thoáng trầm tư. "Rồi bây giờ không biết cái nào là hiện thực, cái nào là mơ nữa. Liệu anh với mày có đang tỉnh táo không Linh?"
"Vốn dĩ ở trong trận pháp này đầu óc đã trở nên bất bình thường rồi, còn cái quần gì là không thể xảy ra nữa đâu. Nhưng dù sao vẫn phải cảnh giác, còn tận ba chiếc chuông nữa."
Tấm gương trước mặt đã rạn nứt thành nhiều mảnh, phản chiếu hình ảnh méo mó của Trương Mỹ Linh. Cô thở dài, nhớ lại gương mặt hiền lành của anh Đậu mà trong lòng không tránh khỏi nặng nề.
Đời người ngắn ngủi lắm, em có hiểu không? Em phải sống thật tốt, thật khỏe mạnh để tìm lại công bằng cho Út...
Rốt cuộc, đây là thật, hay chỉ là một giấc mộng hoang đường? Nhưng sao cảm giác lại chân thật đến như vậy? Nỗi đau âm ỉ len lỏi trong cơ thể như dần vắt kiệt sức lực của Trương Mỹ Linh, cô ngồi trên sàn nhà mà thở dốc.
Nếu những viễn cảnh vừa rồi chính là sự thật, thì có lẽ người tên Na ấy vẫn có thể còn sống sau khi Ngọc Út tự vẫn.
Nghĩ đến thân ảnh lạnh lẽo cùng tấm áo dài đỏ đung đưa trước gió của nàng, trái tim Trương Mỹ Linh bất giác lại nhói đau.
"Mày đã ổn hơn chưa em?" Cò Chó lo lắng ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt anh dịu dàng, "Nếu còn mệt thì nghỉ một chút, rồi chúng ta tìm nốt những chiếc chuông còn lại."
Trương Mỹ Linh lắc đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504058/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.