Đã hơn mười hai giờ trưa, nhưng bầu trời vẫn âm u không có lấy một tia nắng.
Trong ngôi nhà khang trang xây hai tầng với phong cách thiết kế cổ xưa, Trương Mỹ Linh thất thần ngồi xuống phản gỗ, xung quanh đều là những gương mặt xa lạ.
"Chị à, chị uống miếng nước nhân trần cho đỡ khát." Bà lão móm mém run run đưa tới trước mặt Trương Mỹ Linh một cốc nước. Những người khác đứng đằng sau bà lão đều khúm na khúm núm, đến nhìn cũng không dám nhìn Trương Mỹ Linh.
Cô đờ đẫn đón lấy, xong vừa đưa lên cửa miệng đã thở dài một hơi. "Tôi nói này các vị, tôi chưa già đến thế đâu."
Mặc dù đã hai mươi mốt cái xuân xanh, nhưng không đến mức để cả một bà lão tám, chín mươi tuổi gọi bằng chị chứ.
"Chị đừng ngại, cứ tự nhiên như ở nhà." Bà lão khác hẳn với lúc ở sân đình, ánh mắt rạng rỡ đong đầy niềm phấn khởi, "Dù sao sau này cũng là người một nhà cả..."
Trương Mỹ Linh lạnh nhạt ngắt lời. "Ai nói tôi sẽ lấy cô ta vậy?"
Bốppppp —– Trên đầu bị giáng xuống một đòn, Trương Mỹ Linh kêu lên oai oái, sau đó trừng mắt với kẻ vừa ra tay tàn bạo kia. "Ông cứ đập vào đầu tôi rồi có ngày hỏng hết não."
Mà Lão Trư dường như cũng chẳng thèm để tâm. "Mày trước giờ có dùng não sao? Dù không muốn âm hôn thì cũng đừng có vô lễ."
Mặc dù từ trước đến giờ cái gì cũng có thể tùy tiện nghe theo cả nhà sắp xếp, thế nhưng việc vô lý như thế này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504039/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.