Đêm khuya thanh vắng.
Lão Trư châm một điếu thuốc, hắn ngả người tựa lưng vào thành lan can, nhả từng vòng khói trắng. Cứ thế yên lặng hồi lâu, rốt cuộc lại không nén được tiếng thở dài.
"Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi? Tính theo lịch âm ý."
Cơ hồ không phát giác ra Trương Mỹ Linh đã đứng ở hành lang từ trước, Lão Trư lúc này mới giật nảy mình, ánh mắt nhìn cô đầy kinh ngạc. "Muộn thế này mà mày chưa ngủ hả em?"
Trương Mỹ Linh không đáp, gương mặt nhỏ nhắn dưới ánh trăng mơ hồ không rõ cảm xúc. Cô nhìn điếu thuốc trên tay Lão Trư, thấp giọng nói: "Xin điếu thử."
"Vớ vẩn." Lão Trư giãy nãy, lập tức dụi đầu thuốc lên vách tường.
"Hút thuốc không tốt cho sức khỏe."
"Chỉ những lúc mệt mỏi thôi."
Dứt lời, bầu không gian lại rơi vào lặng thinh. Không biết đã qua bao lâu, Lão Trư mới biếng nhác lên tiếng. "Cái con bé này, giỗ ông nội lúc nào chả vào ngày mười tháng bảy âm lịch chứ. Bây giờ đã qua ngày rồi, hôm nay chính là mười một âm. Biết rồi còn hỏi!"
Trương Mỹ Linh 'à' một tiếng, sau đó gãi gãi cổ. "Vậy còn bốn ngày nữa là âm hôn?"
Lão Trư sửng sốt nhìn Trương Mỹ Linh, mấy lần mở miệng muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng không nhịn được lại rút ra một điếu thuốc, châm lửa rồi đưa lên miệng.
"Cái kia, vốn dĩ là kết hôn với người chết hả?" Trương Mỹ Linh xòe tay lần nữa xin điếu thuốc, thế nhưng bị Lão Trư đánh bốp một cái vào lòng bàn tay. Hắn gẩy gẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504038/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.