"Này, ông để tôi ở lại một mình thật đó hả?"
Trương Mỹ Linh trợn trừng mắt, không cam tâm mà kéo ống tay áo của Lão Trư. Hắn cau mày, bực bội cúi đầu nói: "Mày khùng sao? Anh mày có phải 'rể' đâu mà ở lại được chứ?"
"Thế làm sao mà tôi phải ở lại đây cơ chứ?! Chẳng phải nên về chuẩn bị đồ sính lễ hay sao?"
"Mày nghe ông Ba nói rồi đó, 'tân lang' không được đi lung tung khỏi làng. Sau ba ngày kết âm mới có thể rời đi. Hơn nữa anh mày còn phải về cùng cô chú chuẩn bị sính lễ đây, bao nhiêu việc họ hàng rối bù cả đầu."
Nghi thức âm hôn không có gì quá khác so với một đám cưới bình thường, chỉ có điều âm hôn thì diễn ra vào ban đêm. Thế nên từ bây giờ cho đến đêm mười bốn âm lịch, mọi thủ tục áo cưới, sính lễ, cỗ bàn đều phải được chuẩn bị đầy đủ tươm tất. Dù là âm hôn, thế nhưng vẫn phải phát thiệp hồng, mời khách khứa, dân làng vẫn đến chung vui bình thường, không phải vì tân lang hay tân nương là người cõi âm mà làm qua loa đại khái được. Như vậy sẽ càng chọc giận linh hồn của người đã chết.
Một cái âm hôn với quỷ, thật ra đơn giản – theo Trương Mỹ Linh đầu óc không được thông minh cho lắm nghĩ thế, nhưng mà...
"Họ bắt tôi phải ngủ ở cạnh cái phòng họ đặt quan tài đó!" Cô gần như muốn rống lên, vò đầu bứt tóc cũng không thể nào kiềm chế được nỗi sợ hãi đang dâng lên cuộn trào như sóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504040/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.