Nói như vậy chắc hẳn là phù hợp với hình tượng nhu nhược của Thiệu Lâm đi
Chu Thiến vốn không sợ cô ta nói chuyện vừa rồi ra, nói ra càng tốt, mọi người nói cho rõ ràng đỡ phải đoán già đoán non mà khó chịu. Nhưng giờ Tống Thiệu Vân lại nuốt chuyện này vào lòng, còn tìm ra lí do sứt sẹo như vậy thì khiến cô thực sự buồn cười. Chu Thiến phải cố gắng lắm mới nhịn lại được
Thế Duy nghe Thiệu Vân nói thì bĩu môi:
– Thế Duy ngã cũng còn chẳng khóc, dì thật vô dụng
Bên cạnh, Triệu Hi Tuấn không chút nể tình cười phá lên. Tống Thiệu Vân tức tái mặt. Cô ta lén liếc Triệu Hi Thành một cái, chỉ thấy anh cũng khẽ mỉm cười thì lại cúi đầu, không rõ anh cười là có ý gì.
Đến giữa trưa, bốn người vào cửa hàng trong công viên mà ăn trưa. Buổi chiều lại dẫn Thế Duy đi chơi hai tiếng liền. Thái độ của Triệu Hi Thành với Chu Thiến vẫn lạnh lùng như cũ, cơ bản là không để ý đến cô. May mà Triệu Hi Tuấn ở bên cạnh nói chuyện cùng cô khiến cô đỡ xấu hổ. Nhưng mọi việc này Triệu Hi Thành đều nhìn thấy, sắc mặt anh càng trở nên âm trầm.
Đến khi Thế Duy mệt mỏi bát đầu ngủ gà ngủ gật, bốn người mới lái xe rời đi.
Đi đến bãi đỗ xe, Triệu Hi Thành một mình đi đến bên xe mình, Chu Thiến nhìn khuôn mặt càng lúc càng lạnh lùng của anh thì bế Thế Duy chủ động ngồi vào xe của Triệu Hi Tuấn. Tống Thiệu Vân vội lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5292487/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.